Menu Sidebar
Menu

Trải nghiệm lần đầu submit theme lên WordPress.org

Best way to learn is build stuff

Someone said

Hi guys,

Theme đầu tiên mình submit lên WordPress.org vừa được chấp nhận live vào ngày 23.03.2018. Cảm giác vừa vui, phấn khích xen lẫn phẫn nộ.

Quá trình submit theme khá vất vả và chờ đợi lâu, đặc biệt là với bạn nào submit lần đầu. Bài viết này mình chia sẽ kinh nghiệm, tips rút ra được hi vọng nó sẽ giúp bạn đẩy nhanh quá trình và đỡ “đau thương” hơn.

Bitcoinee – Free Cryptocurrency Magazine Theme

Đầu tiên phải nghĩ đến đó là lý do bạn muốn submit theme lên WordPress.org (.org) làm gì, mình liệt kê ra vài lý do bên dưới:

  • muốn cảm giác theme mình nằm trên official directory và xài bởi nhiều người khác;
  • Tự kiểm tra: test lại trình code theme xem bám theo chuẩn WordPress đến đâu;
  • muốn có icon theme developer badge ở profile WordPress;
  • thêm kênh lấy traffic free từ .org để upsell cho business;
  • Có hệ thống ngon lành mà free host theme cho bạn và phân phối bản update đến user, có stats chi tiết về theme: số download, active install…
  • bla bla bla…

Riêng mình thì sau khi đóng cửa công ty dịch vụ web, buồn chán và rảnh rỗi nên muốn làm 1 cái theme để kiểm tra lại kiến thức về WordPress, give back 1 chút gì đó cho cộng đồng và hơn hết là … giết thời gian 😀

Sẵn tiện trào lưu Bitcoin/Cryptocurrency đang lên cao nên mình làm 1 theme blog style trong niche này luôn. Và thế là cái tên Bitcoinee ra đời.

Badge “Theme Developer” tự động được thêm vào profile của bạn khi có theme live trên directory. Khá là vui.

Mặc dù mình đã làm hàng trăm website cho client bằng WordPress, lớn có, nhỏ có tuy nhiên khi làm dịch vụ vì thời gian và yêu cầu của khách hàng nên khó mà đảm bảo mọi thứ được kỹ lưỡng theo đúng tiêu chuẩn của WordPress cho nên khi submit theme mắc khá nhiều lỗi mà chỉ khi bạn submit mới phát hiện ra qua quá trình review theme.

Bạn sẽ tự phát hiện ra 1 phần và Reviewer sẽ chỉ ra cho bạn thấy đa số. Có những lỗi mà chỉ biết kêu trời vì “tụi nó” soi quá kỹ :D. Ngay cả theme do chính bộ phận Theme Design của Automattic làm cũng bị “hành” tơi tả bởi các reviewer nên chắc chắn bạn không 1 phát ăn ngay được đâu, cố gắng giảm thiểu lỗi và thời gian fix thôi. Dành cho ai chưa biết Automattic là công ty do Matt – founder của WordPress sáng lập, là công ty đứng sau WordPress.com, Woocommerce, Akismet, Jetpack, SimpleNote, WP Tavern…

Vì vậy submit theme là một nước đi khá hay cho bạn nào muốn test lại khả năng làm việc với WordPress của mình, hoặc các bạn muốn apply vào các công liên liên quan đến WordPress. Đi phỏng vấn chỉ cần ộp CV vào mặt nhà tuyển dụng cho thấy có theme/plugin trên WordPress.org directory là ngon lành. Không cần nói nhiều.

Các tips này sẽ giúp rút ngắn quá trình review:

  • WordPress Standard: đọc thật kỹ Theme Handbook: khi mình nói kỹ nghĩa là rất kỹ
  • Chủ động học hỏi: đọc cách reviewer review theme và comment gì trong các ticket ở trac và rút kinh nghiệm
  • Vấn đề tên Theme: nhanh chóng submit version đầu tiên lên để giữ chỗ và tên theme, sau đó udate theme design & code dần cũng được. Vì nếu tên theme bị trùng với bất cứ theme nào đang có trên thị trường (có thể ở .org repository hoặc các marketplace khác như Themeforest, Creative Market, Template Monster…) thì đều không qua được quá trình auto scan dẫn đến không được submit. Hoặc tường hợp oái oăm là trong lúc bạn đang loay hoay để dev ra con theme thật perfect thì có thằng khác lấy mất tên theme và submit trước bạn. Thời gian chờ đến lượt để theme được review là khoảng 3 tháng từ lúc upload lần đầu và ticket được tạo, cho nên bạn sẽ có kha khá thời gian để cập nhật theme trước khi được assign cho 1 reviewer.
  • License: đọc kỹ và cơ bản về các loại license. Phần này cực kỳ quan trọng khi submit theme/plugin lên. Tất cả những gì được sử dụng trong theme phải định nghĩa license trong file readme.txt <==r ất quan trọng nếu lơ là sẽ bị reject ngay. Theme của bạn phải tương thích với GPL license. Xem WordPress Licensing & GPL để hiểu rõ hơn GPL license là gì, nhớ đọc cả phần Further Reading bên dưới.
  • Mẹo vặt: Thời gian chờ đến lượt để theme được assign cho 1 reviewer là khoảng 3 tháng thì họ mới bắt đầu review và feedback cho bạn, nếu theme có hơn 3 lỗi khác nhau thì sẽ bị deny ngay lập tức. Một mẹo là có thể chủ động ask first review bằng cách vào Slack channel của Theme Review Team (TRT) ping 1 reviewer nhờ họ check sơ qua lỗi cơ bản trước, trong thời gian chờ tới lượt thì bạn có thể fix các lỗi đó và cập nhật theme lên version mới.

So với quy trình submit plugin lên WP.org khá nhanh (1-7 ngày tùy độ phức tạp) thì theme ngược lại, rất lâu và đau khổ. Kéo dài hàng tháng trời. Của mình là 3 tháng tình từ khi ticket được tạo.

Một điều bạn nên biết là số Theme chờ được review hiện nay rất nhiều, trong khi team Reviewer thì khá ít và phần lớn họ đều volunteer (tình nguyện viên) và có công việc riêng nên khó mà trách và đòi hỏi quá trình duyệt theme nhanh hơn được. Đây là vấn đề lớn đối với hệ thống review theme của WordPress.org tuy nhiên hiện nay chưa có hướng giải pháp nào khả dĩ tối ưu hơn.

– Kimi
WordPress dùng Trac Ticket để quản lý theme submit

Quy trình review theme như sau:

  1. Bạn submit theme tại: https://wordpress.org/themes/getting-started/
  2. Hệ thống auto check vòng đầu nếu PASS sẽ có ticket mới được tạo. Nếu FAIL sẽ thông báo nguyên nhân và tự fix sau đó submit lại.
  3. Chờ đến lượt theme được assign cho 1 reviewer
  4. Sau khi reviewer approve sẽ đến key reviewer check lại một lần nữa
  5. Key reviewer đồng ý sẽ mark ticket “live” là theme bạn xuất hiện trên WordPress.org repository

Qua quá trình submit theme của mình và xem các ticket themes khác, các lỗi lớn sau đây chính là nguyên nhân khiến theme bị review lâu hoặc deny:

  • Security: Không validate, sanitize và escape đúng cách
  • Prefix: prefix everything, từ tên class, file, tên hàm, scripts & styles handle name…
  • Translate Ready: Tất cả Strings trong theme phải được translate ready. Xui cái là hiện tại chưa có bất cứ tool nào giúp bạn tìm ra string chưa được support translate trong theme cả, phải làm thủ công bằng cách mở từng dòng code và dùng mắt để tìm. Được confirm bởi ít nhất 2 Key Reviewer.
  • Mẹo: Quá trình review theme KHÔNG review design, ngoài trừ 1 số chỗ quá phản cảm hoặc đi ngược lại với UX cho người dùng thì reviewer sẽ nhắc nhở bạn sửa, ngoài ra ưu tiên của reviewer là bảo đảm theme của bạn đúng chuẩn WordPressbảo mật tối đa trong khả năng của bạn và reviewer. Mắc cười ở chỗ review theme nhưng lại không đánh giá về design 😀

Công cụ và Nguồn tài liệu

Công cụ dev theme & testing

NS Theme Check

Theme Check

Query Monitor

Developer plugin

Nguồn tài liệu tham khảo

themereview.co

WordPress Theme Handbook

NS Theme Check: luôn test theme với plugin này trước mỗi lần submit lên .ORG

Xem theme Bitcoinee – free Cryptocurrency WordPress theme của mình trên WordPress.org: https://wordpress.org/themes/bitcoinee/

Nếu bạn đã từng submit theme hãy chia sẽ thêm nội dung cho bài viết qua phần comment bên dưới. Đối với các bạn chưa submit cần hỗ trợ gì cũng để lại bình luận nhé.

Đảo Bình Ba ngày trở lại – Review Bình Ba mới nhất năm 2018

Mùng 6 Tết không biết làm gì, đột nhiên muốn đi đâu đó thoáng mát thư giãn đầu óc và plan cho năm mới nghĩ ngay đến đảo Bình Ba. Kiểm tra vé máy bay trên Traveloka thì … wao… rẻ quá (~ 880K khứ hồi) nên quất luôn.

Xem bài viết cách book vé giá rẻ trên Traveloka của mình

Kế hoạch của mình là đi khoảng 3 ngày, solo travel xem cảm giác thế nào và tìm khoảng lặng để làm kế hoạch năm mới. Sẵn đi bằng máy bay nên mình nghỉ 1 đêm ở Nha Trang chuẩn bị sáng hôm sau đi Bình Ba. Có thử loại hình hostel tại Tabalo Hostel khá thú vị. Các bạn xem ở bài viết Review Tabalo hostel của mình.

Bình Ba là một đảo nhỏ diện tích trên 3 km² thuộc xã Cam Bình, thành phố Cam Ranh, tỉnh Khánh Hòa, Việt Nam. Đảo nằm trong vịnh Cam Ranh, cách thành phố Nha Trang khoảng 60 km về phía nam, cách cảng Ba Ngòi (Cam Ranh) 15 km về phía đông. Ngư dân địa phương cho rằng “Bình” trong tên gọi có thể là “bình yên” mà cũng có thể là “Bình Định” – là một cách để người dân ghi nhớ tổ tiên từ Bình Định đến đây lập nghiệp giai đoạn khoảng cuối thế kỷ 17, đầu thế kỷ 18. Trên đảo có bốn thôn là Bình Hưng, Bình An, Bình Ba Đông và Bình Ba Tây. Dân số khoảng gần 5.000 người. Dân cư sống tập trung tại cầu cảng kéo dài sang bãi Nồm. Những nơi còn lại thưa dân. Bình Ba có phong cảnh đẹp và các bãi cát trắng trải dài. Đảo có ba bãi biển đẹp nhất là bãi Chướng (nhiều đá, nước trong), bãi Nồm (cát trắng, nơi dân địa phương hay ra tắm) và bãi Nhà Cũ (có nhiều cầu gai). Tại đây còn rất nhiều di tích chiến tranh có từ trước 1975. Một số địa điểm thu hút khách du lịch là lăng Ngũ Hành và đình làng Bình Ba. – Theo Wikipedia

Mình đã đi Bình Ba 3 lần rồi, lần này là 4th. Có một chút thay đổi là thay vì từ cảng Ba Ngòi thì nay quân đội gom lại thành cảng Cam Ranh để dễ quản lý, có lẽ do khách du lịch đông quá thuyền bè ra vô bát nháo nên cần quản lý chặt hơn. Ai đi xe giường nằm thì nhớ nói taxi đến cảng Cam Ranh để đi đảo Bình Ba nhé.

Chuyến này mình đi solo tự túc vì đã ghé khá nhiều lần, nếu bạn mới đi lần đầu nên đặt tour trọn gói sẽ rẻ hơn về mặt chi phí ăn ngủ và trải nghiệm trọn vẹn hòn đảo hơn vì chương trình tour sẽ cho bạn đi tham quan đảo bằng thuyền, bao gồm các bữa ăn đầy đủ với các món đặc sản của người dân ở đây.

Giờ tàu rời bến từ cảng Cam Ranh

Có 2 phương tiện ra đảo từ cảng là cano cao tốc và thuyền chợ. Cano tốc độ di chuyển khoảng 20' là đến đảo, giá vé 100K/người. Phí cảng là 20K/người nữa. Thuyền gỗ ra đảo khoảng 1 tiếng, chạy chậm hơn nhưng được cái lãng mạn :D, ai lần đầu đi thì nên đi thuyền chợ cho biết cảm giác lênh đênh trên biển và âm thanh tạch tạch đặc trưng cũng vui tai. Thuyền chợ vé rẻ hơn cano nhiều chỉ 30K/người.

Mật độ bè khá dày đặc trước cầu cảng.

Do chuyến đi đột xuất nên mình không đặt nhà nghỉ trước, với lại mình cũng khá rành đảo rồi nên cứ việc đi thẳng tới Bãi Nồm rồi hỏi các nhà nghỉ ở đây cái nào phù hợp thì book thôi, đi ngày thường nên cũng không sợ hết phòng. Giá nhà nghỉ trên đảo dao động từ 200K – 400K tùy vào vị trí và ngày thường hay lễ Tết.

Ban đầu mình có check qua tình hình nhà nghỉ Bình Ba thì thấy có nhà nghỉ Phổ bãi Nồm khá thích vì dùng vật liệu thân thiện thiên nhiên, tre nứa, gỗ và dàn hoa xứ khá mát mắt. Tuy nhiên khi đến trao đổi với chị chủ vợ anh Phổ có vài điều không thoải mái nên mình đi qua nhà nghỉ Bảy Hộ để thuê phòng. Bảy Hộ tuy không giáp mặt biển nhưng cũng sát bãi Nồm nhưng phòng bình dân hơn, có máy lạnh, máy nước nóng cũng đủ nhu cầu của mình. Giá phòng 200K ngày thường. Thuê xe máy 150K/2 ngày. Nếu thuê một ngày thì 100K.

Có một lưu ý khi book phòng ở Bảy Hộ là bạn không nên đặt phòng 26 & 27. Vì 2 phòng này nằm sát mé trường mẫu giáo. Nếu là ngày thường thì rất ồn do các bé đùa giỡn. Con nít mà!

OK! Vậy là xong chỗ nghỉ.

Tham quan đảo thì mình dự tính ngày đầu tiên sẽ lấy xe đi vòng quanh đảo sau đó chiều tắm biển, ngày thứ 2 chạy bộ ngắm bình minh sáng sớm, cafe sáng sau đó tìm một địa điểm thoáng mát view đẹp cắm trại.

Ấn tượng đầu tiên là bãi Nồm không còn hoang sơ và tự nhiên như xưa nữa, khá là tiếc! Khắp nơi mọc lên ghế dù cho thuê ngay bãi biển, quán nhậu xây khá nhiều và bãi biển trở thành bãi đậu của mấy chục chiếc motor nước (công nhận dân đảo giàu và chịu chơi :D).

Bãi Nồm Bình Ba với dày đặc ghế dù cho thuê 20K/cái và moto nước.

Cũng khá vui khi nhớ lại, lần đầu tiên mình đi là lúc đảo còn rất hoang sơ, chưa du lịch nhiều, mọi thứ đi tham quan bằng xe máy. Lần hai trở lại có xe điện, lần 3 thì xe điện được thay thế bởi xe Jeep và lần này thì không thấy bóng dáng xe điện tất cả đã bị thay thế bởi xe Jeep và rất nhiều motor nước ở bãi Nồm.

Bãi Nồm năm 2014
Bãi cỏ lau rất đẹp cho các bạn thích “sống ảo” và cắm trại.

Hướng dẫn đường đi đến bãi cỏ lau: từ bãi Nồm hoặc khu vực cầu cảng quẹo trái đi theo đường đến bãi nhà Cũ, tới trạm gác quân đội bãi nhà Cũ tiếp tục chạy lên núi đến ngã ba có biển “Khu vực quân sự cấm vào” tiếp tục lên dốc khoảng 200m bãi cỏ nằm bên tay trái.

Ảnh: Google Maps

Trở lại với mục đích ban đầu là tìm nơi yên tĩnh để suy nghĩ về kế hoạch năm mới, mình chuẩn bị 1 cái lều, cuốn sổ tay và cuốn sách để cắm trại và enjoy. Nhưng người tính không bằng trời tính, nhận được tin sét đánh bạn gái mình báo vừa xong việc ở Đà Nẵng và cô ấy đang trên đường phi ra đây => vỡ kế hoạch solo travel 😀

Ban đầu mình dự tính cắm trại ở bãi Nhà Cũ vì ở đây nước trong xanh, đằng sau dựa vào vách núi rất đẹp tuy nhiên khi tới thì đã bị quân đội cắm vào bằng đường bộ. Bọn mình dời sang Bãi Chướng, không lường trước được sức gió quá mạnh ở đây nên có chút khó khăn khi dựng trại.
* Cách duy nhất để đi tới bãi Nhà Cũ hiện nay bằng tàu, thích hợp đi tour trọn gói hoặc nhóm đông thuê tàu đi chứ đi solo như mình đành potay.

Dựng lều, nằm dài đọc sách trên cát là trải nghiệm thú vị.

Nếu bạn chưa biết thì bãi Chướng là nơi ngắm bình minh tuyệt vời trên đảo Bình Ba, góc view rộng và mặt trời thường xuất hiện ở đây đầu tiên. Nếu đến Bình Ba bạn nên thức sớm và sang đây ngắm mặt trời mọc là một trải nghiệm thú vị.

Cảm nhận khi ghé lại đảo Bình Ba lần này của mình là 2 chữ “tiếc” và “chặt chém”. Đi đâu cũng phải cảnh giác hỏi thăm giá cả kỹ càng thay vì cảm giác thoải mái enjoy người dân và ẩm thực tại đây như lần đầu tiên mình đến.

Chữ “tiếc” đầu tiên là về môi trường đảo và cách bà con giữ gìn chén cơm cho mình. Rác, rác và rác quá nhiều các bạn ạ. Đối với người lần đầu tiên ghé đảo, mình chắc từ đầu tiên các bạn nói trong bụng sẽ là “oh shit! rác đâu lắm thế”. Đập vào mắt khách du lịch là khu vực cầu cảng toàn là rác. Mình nghĩ với đà tăng trưởng về du lịch như vầy thì không biết sẽ khai thác được bao nhiêu lâu nữa và mất đi vẻ đep hoang sơ, sạch sẽ ban đầu khi mình đặt chân lên hòn đảo này.

“Chặt chém” là cảm giác thứ hai của mình. Đi ăn trưa dĩa cơm chiên cháy tỏi cỡ 40-50K ở Sài Gòn thì ở đây 100K. Ăn sáng ở chợ thì tô bún chả cá bình thường 20K trong khi trước đó 10K lúc mình mới đi. Ở đây không bàn về tiền, nhưng giá cả món ăn phải tương xứng với chất lượng. Bạn nào đi Bình Ba gần đây sẽ hiểu mình muốn nói gì.

Sẵn tiện cập nhật giá cả một chút:

Tôm hùm Bình Ba – triệu mốt/kg
  • Tôm hùm nhỏ 1100K/kg, tôm hùm lớn 2300K/kg
  • Óc nón 150K/kg, ốc nhảy 250K/kg
  • Cơm chiên hải sản 150K/dĩa

Đến đảo Bình Ba đặc biệt bạn phải ăn tôm hùm nhé vì đây là món đặc sản và làm nên tên tuổi “đảo tôm hùm” của Bình Ba. Thịt tôm khi nướng lên rất thơm, dai và ngọt. Cắn vào một miếng sẽ không quên hương vị này.

Nếu 2 người thì gọi 1 con tôm hùm tương đương nửa ký là đủ ăn rồi. Mỗi người thưởng thức nửa con là no nê. Các món tiếp theo nên ăn là tả pín lù, ốc vú nàng, ốc mặt trăng. Đặc biệt món tả pín lù muốn ăn phải dặn quán trước 2 tiếng để họ chuẩn bị nhé vì công đoạn làm món này khá mất thời gian. Các bạn đi tour trọn gói thì cũng nên hỏi trước trong tour có món này không vì lúc trước mình đi tour của anh Rang Bình Ba thì buổi trưa sẽ ăn món tả pín lù này trên bè, nấu rất ngon.

Qua ngày thứ hai, sáng sớm dành cho chạy bộ và ngắm bình minh ở Bãi Chướng, mình thích chạy bộ nên mỗi nơi mình đến đều sẽ làm một session tại đó. Không gì tuyệt hơn “lạc trôi” trên cung đường dọc bãi biển, giữa núi với không khí trong lành ở Bình Ba.

Cùng ngắm bình minh, xui cái hôm nay mặt trời mọc ở bãi Nồm đầu tiên chứ không phải bãi Chướng…
Tự thưởng ly cà phê sữa đá sau khi chạy bộ vất vả 😀

Ăn sáng trên đảo thì bạn có thể ra chợ nằm ở trung tâm, nằm giữa đường đi từ khu vực cầu cảng ra bãi Nồm là thấy. Có các món như bún riêu, bún chả cá, bánh căn tôm mực. Mình khá thích bánh căn ở đây vì bánh giòn bên ngoài mềm ở giữa và có 2 con mực. Quà để mua mang về để tặng có các loại khô, bánh sấy, gia vị như muối ớt xanh “nhà làm” rất ngon. Dễ dàng tìm thấy ở khu vực xung quanh chợ hoặc dọc các con đường trên đảo.

Quà biếu đa dạng và giá khá hợp lý.

Định ở thêm đến chiều nhưng thèm cơm quá rồi nên trả phòng 12h trưa đón chuyến tàu 1h30 pm về cảng Cam Ranh. Mình mua vé máy bay lúc 11h50 pm, khoảng thời gian trống từ trưa đến tối dự định lang thang ở khu vực bến xe Cam Ranh. Về việc bay lúc 11h50pm có kinh nghiệm khá đau thương muốn chia sẻ với các bạn ở bài khác.

Nhận quà Tết 2018 từ VNG

Hôm nay nhận được tin nhắn từ Kim nói gửi cho hộp quà Tết. Mình bất ngờ lần 1 vì được nhận quà từ người em đồng nghiệp cũ từ thời làm VNG.

Bất ngờ thứ 2 đi kèm niềm vui và hạnh phúc khi thấy hộp quà Tết của VNG. Không phải vì nó to quá, hoành tráng quá mà là một thứ cảm xúc xưa ùa về. VNG luôn là kỉ niệm đẹp và cho mình nhiều bài học đầu đời.

Thank Kim. Thank VNG!

Nhìn lại 2017: cột mốc lớn, thất bại và thay đổi

Chiều tối ngày 31.12.2017, trong không khí mọi người vui vẻ chuẩn bị đón năm mới, trong tôi là một cảm giác trống rỗng mênh mông, tim thắt lại hệt như lúc chia tay mối tình đầu. Hôm đó là ngày cuối tuần, ngày cuối năm dương lịch 2017 và cũng là ngày làm việc cuối cùng của OSV Media – một công ty service-base business do tôi thành lập từ tháng 03/2013.

Tôi đã thất bại các bạn ạ. Một lần nữa.

Lần đầu tiên là công ty phát hành game với 2 người anh xuất thân từ VNG.

Không biết diễn tả làm sao nhưng trong lòng cảm giác buồn vô tận. Khi nhân viên cuối cùng rời khỏi văn phòng là Thuận, tôi sờ từng cạnh bàn, từng cái ghế một trong văn phòng, vì tôi biết đây là những phút cuối cùng tôi đứng bên cạnh những thứ thân thuộc này. Nước mắt bất chợt rơi khỏi khóe mắt lúc nào không hay!

Nếu phải so sánh với cảm giác khi chia tay mối tình đầu thì cảm giác lúc này nó cũng đau đớn như thế. Ra quyết định đóng cửa đứa con của mình không hề dễ dàng chút nào.

Quay lại thời điểm trước đó 2 tháng tức là vào đầu tháng 10/2017, tôi bị sốt cao và phải đi cấp cứu nhiều lần, chẩn đoán ban đầu là sốt siêu vi, sau đó bị tràn dịch màn phổi và kết luận cuối cùng là tôi bị bệnh lao màng phổi.

Lúc biết tin bị bệnh đó hoang mang lắm, tôi lùng sục tất cả những gì có thể biết về bệnh này trên Google. Sau khi tổng hợp tất cả thông tin tôi biết bệnh này hiện nay đã có thuốc chữa khỏi hoàn toàn, chỉ cần kiên trì uống thuốc theo phác đồ điều trị và nghỉ ngơi hợp lý. Trong quá trình điều trị có nhiều tác dụng phụ từ thuốc nhưng người trẻ khả năng đáp ứng thuốc tốt sẽ không sao.

Ngoài ra còn 1 vấn đề đáng lo ngại là bệnh này tỉ lệ kháng thuốc khá cao nếu không tuân thủ thời gian cũng như liều lượng uống thuốc mỗi ngày. Mắc bệnh này giống như bạn chơi game có 3 mạng cuộc đời, tôi đã mất 1 mạng, nếu bị kháng thuốc hoặc sau này bị tái phát, tôi sẽ không còn mạng nào!

Quay trở lại chuyện công việc, thời điểm đó ngành dịch vụ Web tại VN đã quá bão hòa, cạnh tranh phá giá và thị trường đang đi xuống cộng với việc phát bệnh hiểm nghèo ngay giai đoạn nước rút cuối năm. Tôi đã bị đánh gục, cả tinh thần lẫn thể xác.

Vì tất cả công việc ở công ty đều phải thông qua tôi quyết định và xử lý, tôi bị stress nặng. Suốt một thời gian tôi hoàn toàn vô cảm với mọi chuyện diễn ra xung quanh, mất hết phương hướng, không tìm thấy niềm vui ở bất cứ chuyện gì. Nguy hiểm nhất không phải là bạn mất tiền mà là không còn hứng thú làm bất cứ việc gì nữa. Suy nghĩ tìm đến cái chết xuất hiện nhiều bằng tổng 10 năm trước đó cộng lại. Tôi tự ý thức được mình có dấu hiệu trầm cảm và phải tìm cách thoát ra khỏi chuyện này.

Suốt 2 tháng sau đó tôi hoàn toàn không muốn nghe bất cứ cuộc điện thoại nào, tôi tránh xa cái phone. Tôi để cho mọi chuyện rơi xuống tới tận cùng của đáy vực. Cũng trong khoảng thời gian đó, tôi đứng giữa 2 luồng suy nghĩ là một thằng hèn tiếp tục trốn tránh mọi thứ hay đứng lên đối mặt giải quyết mọi chuyện. Cuối cùng, tôi nhất định không phải là một thằng hèn.

Gắng gượng duy trì công ty trong tình thế doanh thu không có và vẫn phải trả chi phí hàng tháng (tôi là người duy nhất sale khách hàng). Chuyện gì đến cũng phải đến, tôi buộc phải đóng cửa công ty vì không còn tiền mặt để duy trì.Cái lực quán tính bạn đang làm chủ về mặt thời gian và công việc của mình phải bắt đầu lại đi làm thuê nó ghê gớm lắm, như lúc bạn đang đi làm thuê mà muốn bức ra làm chủ. Nó còn hơn thế!

Cũng tốt thôi, cuộc sống là sự thay đổi liên tục, tôi đã ngồi ở một chỗ quá lâu và trú ẩn trong vùng an toàn của mình. Sai lầm nào cũng phải trả giá, không làm tốt vai trò thì phải tự sa thải bản thân.

Tại thời điểm viết bài này cũng đã 15 ngày kể từ lúc đóng cửa, tôi nhận ra được nhiều điều từ sự kiện này và cũng chiêm nghiệm ra nhiều thứ từ lúc bị bệnh mà trước đó vòng xoáy công việc cuốn đi không có thời gian để suy nghĩ.

OK! thất bại thì cũng đã rồi nhưng phải rút ra bài học gì đó đúng không? Đây là những điều tôi nghiệm ra được trong suốt quá trình vận hành công ty dịch vụ:

Về mối quan hệ

Gia đình bạn là nơi cuối cùng, là hậu phương vững chắc sẽ dang tay ra đón bạn về khi thất bại, khi đường cùng. Cậu tôi – một người cậu dưới quê tôi hiếm hoi gặp khi biết chuyện đã không ngần ngại cho tôi mượn 50 triệu đồng để trang trải chi phí và giải quyết các vấn đề của công ty.

Câu nói của cậu suốt cuộc đời này tôi sẽ không quên: “đây là lúc duy nhất gia đình có thể giúp đỡ con, con đừng ngại, cần bao nhiêu cứ nói cậu sẽ xoay sở”

50 triệu là một số tiền lớn, đối với cuộc sống ở tỉnh lẻ như cậu tôi. Đó là món tiền cậu chắt chiu bao năm.

Ông ngoại đã hơn 90 tuổi, khi biết tôi bệnh không thể tiếp tục điều hành công ty, mỗi tháng xuống Sài Gòn khám bệnh đều gửi 1triệu 2 triệu cho tôi thông qua mẹ. Nhưng tôi nhất quyết từ chối.

Mẹ tôi không hỏi gì về chuyện kinh doanh, tôi cũng không tâm sự gì với mẹ. Có điều tôi biết mẹ rất lo, từ cuộc sống hàng ngày chỉ ở nhà đọc báo, tối đi chùa tụng kinh. Mẹ đi nhận hàng gia công về nhà làm để kiếm vài chục ngàn mỗi ngày trang trải chi phí. Mẹ biết tôi không còn tiền!

=> đừng bao giờ hời hợt với gia đình mà chạy theo các mối quan hệ xã giao. Khi bạn ngã, đó là nơi duy nhất cho bạn tựa vào. Nếu ai ở xa ba mẹ, hãy về thăm gia đình thường xuyên hơn.

Về chuyện kinh doanh

Hãy work hard trên một còn đường đúng, một chiến lược đúng. Khi thấy không ổn, rút lui cũng là một chiến lược để bảo toàn vốn (tiền, sức khỏe, tinh thần…) Chợt nhớ một câu nói của anh Lâm Minh Chánh (group QTvKN) “nếu trong 6 tháng tới mà bạn không nghĩ ra chiến lược hay yếu tố nào vực dậy tình hình thì tốt nhất đừng nên duy trì công việc kinh doanh đó nữa.” Điều này rất đúng trong trường hợp của tôi, đáng lý ra tôi phải close business này 1 năm trước đó rồi, vì tôi hoàn toàn nhận ra thị trường đã đi vào giai đoạn bão hòa. Có cố mấy, có tối ưu mấy về quy trình và con người, thuyền trưởng tài ba mấy thì cũng không thể kéo lên lại một con thuyền đang chìm.

=> Nếu bạn work hard trên một thị trường đang đi xuống, một chiến lược sai lầm, một sản phẩm chưa tốt thì cũng như dã tràng se cát biển. Vòng đời của ngành là một keyword rất quan trọng.

Một yếu tố dẫn đến chuyện này là tôi không có co-founder, tất cả mọi chuyện do mình tôi điều hành. Nguồn lực cũng từ cá nhân. Dẫn đến khi bản thân có chuyện, không có người chia sẻ gánh vác. Tôi vẫn dành thời gian để làm sản phẩm (product) tuy nhiên với nguồn lực giới hạn của bạn thân (thời gian, tiền bạc…) sản phẩm không đem lại dòng tiền như mong đợi khiến công ty hoàn toàn phụ thuộc vào doanh thu của mảng dịch vụ.

=> nên có 1 hoặc 2 co-founder bổ khuyết skillset cho nhau giá trị cộng hưởng sẽ được tăng lên gấp nhiều lần.

Tư duy của Business man

Bạn phải đứng ngoài công ty của bạn, đừng ở bên trong nó. Câu nói này đã nghe từ lâu nhưng bây giờ tôi mới hiểu nó hơn và nghiệm ra nhiều. Đa số mọi người có con đường giống nhau: làm giỏi một chuyên môn gì đó -> mở công ty tự làm. Lúc này bạn đóng vai trò là người làm chuyên môn, là self-employee, một người làm tư. Bạn có thể thuê thêm vài nhân viên phụ việc nhưng vẫn chỉ ở level self-employee.

Vì sao? Vì chính cái xuất phát từ người làm chuyên môn đã bó hẹp suy nghĩ của bạn, khiến bạn lẩn quẩn trong việc execute các công việc hàng ngày của business mà quên/lơ là đi phần quan trọng nhất là planning/visioning.

Công việc của cơ trưởng là định hướng cho máy bay và đưa nó đi đúng đường bay chứ không phải mở cửa cho khách, lấy vali giùm khách, quét dọn nhà vệ sinh… Có thể bạn sẽ nghĩ startup thì lấy quái đâu ra tiền mà phân chia phòng ban, nhiệm vụ từng con người rõ ràng. Đồng ý, nhưng hãy luôn chú ý tới chuyện này và phân chia công việc triệt để ngay khi có thể.

Khi bạn càng “đứng trong” công ty của bạn, bạn không thể có cái nhìn bao quát, thoát ra khỏi khu vực đó được. Công ty vận hành khi có bạn, bạn là công ty – công ty cũng là bạn.

Bạn phải sẵn sàng thay thế được bản thân ra khỏi công ty, hãy tìm 1 ai đó lấp vào vị trí của bạn ngay khi có thể. Vì nếu không làm được chuyện đó, bạn chính là nút thắt cổ chai của tổ chức, chính bạn cản trở sự phát triển của công ty. Vì thời gian, năng lực và sức khỏe của bạn có giới hạn.

Để test xem mình đang có trong tình huống này không, hãy thử bỏ hết công việc đi đâu đó 1 tuần. Nếu sau khi trở về mà công ty vẫn vận hành tốt, có doanh thu đều đều thì xin chúc mừng, bạn đã quản trị đúng hướng.

Một ý khác nữa là vấn đề tối ưu nguồn lực. Cái nào tự làm, cái nào outsource, cái nào partner. Ví dụ cùng làm ra 1 cái Web cho giá trị hợp đồng như nhau nhưng 1 bên mua template có sẵn và custom lại sẽ nhanh và tối ưu nhân sự hơn là 1 bên ngồi code từ đầu theo ý khách hàng. Rõ ràng cả 2 cách làm đếu mang về cùng 1 số tiền như nhau nhưng ở case đầu tiên sẽ tốn ít thời gian và công sức hơn.

Nhưng cái bẫy của những người làm chuyên môn ra làm chủ hay mắc phải là muốn tự mình làm mọi thứ, muốn control mọi thứ, muốn tự xây mọi thứ để thỏa mãn cái chuyên môn, cái đam mê, cái tôi kỹ thuật. Đây là tử huyệt!

Cái đang làm có scale được không?

Scale khác với Growth. Đừng nhầm lẫn.

Như trường hợp của tôi, để tăng doanh thu  buộc lòng phải tăng số lượng nhân sự (growth). Vì là service base business nên hoàn toàn dựa vào thời gian (con người). Cay đắng thay thời gian lại là thứ hữu hạn. Ai cũng chỉ có 24h/ngày mà thôi.

Khi tăng số lượng nhân sự cộng với khả năng quản trị yếu kém (có startup/SMEs nào mà không thiếu sót quản trị?!), thất thoát là điều tất yếu. Và bạn phải làm liên tục để tìm nguồn tiền nuôi bộ máy và nhân sự này hàng tháng. Xin lưu ý là hàng tháng. Bạn luôn phải làm việc để tìm nguồn tiền duy trì công ty hàng tháng. Bạn ngừng, công ty chết ngay lập tức. Đó là một vòng xoáy nghiệt ngã.

Đặc thù của dịch vụ là mối quan hệ giữa con người – con người. Bạn bán một cái gì đó custom cho 1 người/công ty. Nếu bạn có 50 khách hàng/tháng thì bạn phải custom riêng 50 dịch vụ cho từng khách hàng này. Nghe đến đây là mệt mỏi chưa, vậy làm sao có thể handle được 100, 200, 1000 khách hàng/tháng. Impossible!

Vậy scale thì sao? Bạn phải bán 1 cái gì đó được đóng gói sẵn, bạn có thể bán mọi lúc mọi nơi, bán cho rất nhiều người cùng một lúc mà không phụ thuộc vào nhân sự hay nói cách khác là thời gian làm việc.

Có thể bán 1 cây kem cho toàn Việt Nam này, vào cùng 1 lúc và 24/24. Đó là scale. 1 cây cà-rem 5 nghìn đồng thôi so với 1 hợp đồng dịch vụ 20 triệu thì cây kem có thể scale được nhưng dịch vụ thì hoàn toàn không. Bạn có khả năng sale những hợp đồng trị giá 50 triệu, 100 triệu thì câu chuyện vẫn không khác gì mấy.

Đây cũng là nguyên nhân chính khiến tôi quyết định close công ty. Vì nó không thể lớn hơn được, không thể scale!

=> Dù làm bất cứ cái gì, hãy chắc chắn là nó scale được. Trừ khi bạn hài lòng với mức thu nhập ~ 100 triệu mỗi tháng, còn không thì nó sẽ không đi đến đâu cả.

Về mặt tuyển dụng nhân sự

Nếu có thể, hãy trả lương 10 triệu cho 1 bạn làm thạo việc hơn là 5 triệu cho 2 bạn lèo tèo. Bạn sẽ trả giá đắt cho việc này. Nhất là đối với công ty dịch vụ, thời gian là vàng, những nhân viên kiểu này đang giúp bạn ném vàng ra khỏi cửa sổ một cách nhanh nhất.

Dĩ nhiên khi là startup thì không có nhiều tiền mặt, không có nhiều lựa chọn, nhưng ý tôi là bạn cần biết điều đó và điều chỉnh nhân sự ngay thời điểm thích hợp.

Về tình đời – bản ngã

Khi bạn thất bại, những gì bạn nói trước đây mọi người vẫn tấm tắc khen đúng, khen cá tính thì bây giờ … nó sai hết!

Cái tôi của bạn bị tổn thương ghê gớm, tôi luôn cảm giác có lỗi với mẹ, với người thân vì thấy mình quá vô dụng, quá bất tài. Đồng thời cũng biết khiêm tốn hơn, cúi mình nhiều hơn. Có những lúc trong túi chỉ còn 20K. Ăn tô mì gõ xong không biết ngày mai làm gì với 10K còn lại.

Và tôi cũng nhắc lại, chẳng ai quan tâm đến bạn ngoài gia đình cả. Chẳng ai quan tâm bạn sống chết ra sao, ai cũng bận với cuộc sống riêng của mình. Cho nên đừng quan trọng quá việc mọi người nghĩ gì về bạn, tập trung vào thứ mà bạn cho là ý nghĩa đối với bạn.

Cũng cảm ơn các anh em đã sát cánh những tháng cuối cùng, chậm lương, nợ lương nhưng các bạn vẫn tập trung hoàn thành tốt các công việc được giao. Chúc các bạn sẽ phát triển hơn trong sự nghiệp của mình!

Phải luôn có quỹ dự phòng cho tình huống xấu

Tôi là lao động chính trong gia đình, khi bị bệnh không thể làm việc, đồng nghĩa với nguồn thu nhập của gia đình bị cắt đứt. Mọi thứ lao đao rất nhanh. Bạn tưởng tượng tôi vừa không làm việc được, vừa tốn một khoản tiền cho bệnh viện, vừa chi trả chi phí gia đình + công ty hàng tháng. Rất nhanh thôi đồng xu cuối cùng trong túi sẽ ra đi.

=> luôn luôn có 1 khoản tiết kiệm phòng lúc ốm đau và thời khắc khó khăn. Nếu được hãy mua BHYT Tự nguyện, bảo hiểm sức khỏe để bớt tiền viện phí khi có chuyện. Bảo hiểm là một món hàng mà bạn chỉ có thể mua nó khi bạn không cần đến nó.

Sức khỏe là vàng. Không, nó vô giá!

Tôi được mọi người nhìn nhận và tự đánh giá là có cuộc sống lành mạnh.

Tôi không hút thuốc, không rượu bia. Sau giờ làm chỉ đi chạy bộ, tập thể dục và đọc sách. Tuy nhiên vì công việc nên hay thức khuya và dưới áp lực stress suốt một thời gian dài khiến hệ miễn dịch suy yếu dẫn đến dễ mắc các bệnh do viru gây ra.

=> Hãy chú trọng sức khỏe, mất rồi không cách nào lấy lại được 100% như cũ đâu. Tin tôi đi. Những đồng tiền ngày hôm nay bạn đánh đổi sức khỏe kiếm được sẽ nhanh chóng đi vào túi các công ty sản xuất thuốc và bệnh viện.

Những tia sáng

Nói chuyện buồn thì cũng phải nhắc đến những điểm tích cực trong năm nay: đó là gặp gỡ được rất nhiều anh chị em mới quen trong group QTvKN nói chung, lớp CEOSG3 nói riêng, các anh em trong đội bóng CEO3FC. Được tiếp nhận các kiến thức mới & niềm vui mới. Tiếc là trong 2 tháng cuối năm không thể đồng hành cùng mọi người trong các hoạt động của lớp CEO3.

Trong giai đoạn khó khăn nhất, bệnh tật và trắng tay, bạn gái vẫn ở bên cạnh. Cuộc đời tôi chỉ cần một người như thế.

Hôm nay vấp ngã nhưng ngày mai tôi sẽ đứng dậy và làm lại. Cuộc đời là một hành trình dài như cuộc đua marathon. Bạn té đau nhưng có lựa chọn đua tiếp hay không là do bạn.

 

Câu chuyện thành công thì rất nhiều người chia sẻ, mỗi người thành công một cách khác nhau và có bí quyết riêng. Chắc không ai đem cái bí quyết ấy nói ra công khai cả. Tuy nhiên thất bại lại khác, ai cũng sẽ ít nhiều có những nguyên nhân dẫn đến thất bại giống nhau, tôi viết ra những dòng này mong các bạn khác khi khởi nghiệp hãy tránh đi vào vết xe đổ của bản thân tôi, hoặc ít nhất rút ra bài học gì đó cho riêng các bạn.

Có thể doanh thu công ty tôi rất nhỏ bé, nhiều Anh Chị sẽ nói chẳng có gì phải tiếc, nhưng nó là trải nghiệm, là cảm xúc của tôi. Giá như tôi đọc được những chia sẻ về thất bại như thế này để tránh.

Tôi không ngại viết ra câu chuyện xấu của bản thân hay như dân gian nói là vạch áo cho người xem lưng. Vì tôi không muốn các bạn khởi nghiệp lại mất hàng năm trời thử, để trải nghiệm những thứ mà tôi viết ra đây bằng mồ hôi, nước mắt và tuổi trẻ.

Hôm nay tôi bắt đầu năm mới với một con số âm. Tuy nhiên nếu thời gian quay trở lại, tôi vẫn lựa chọn start 1 cái gì đó riêng của mình và chấp nhận trải qua những cảm xúc như ở trên. Vì nó cho tôi trải nghiệm, kiến thức, bài học và hiểu cuộc sống này sâu sắc hơn. Việc vận hành một Business cho tôi một cái nhìn toàn cảnh về cách tiền bạc, một công ty hoạt động như thế nào. Tất cả chỉ là công cụ giúp bạn đặt được mục tiêu trong cuộc sống.

 

Kế hoạch cho năm 2018

Tài chính: tập trung trả hết các khoản nợ do việc đóng cửa công ty trước tháng 5/2018. Khoanh vùng nợ cần ưu tiên và nợ có thể trả chậm. Dùng nguồn nợ tốt (từ người thân, bạn bè – có thể trả chậm và không lãi suất) để thanh toán cho nợ ưu tiên.

Sức khỏe: duy trì thói quen ngủ trước 22h30, ngồi thiền để làm sạch tâm trí, giảm căng thẳng. Chạy bộ trở lại ít nhất 3 buổi/tuần.

Công việc: tìm việc liên quan đến việc xây dựng sản phẩm Digital, ưu tiên sản phẩm global để có thể trải nghiệm và học hỏi.

Gia đình: về quê thăm ông bà ngoại mỗi tháng một lần.

Lối sống: không nhậu, không hút thuốc, tuân thủ phác đồ điều trị của bác sĩ. Mỗi tháng dành ít nhất một ngày đi khỏi Sài Gòn, trekking. Mỗi ngày dành 15′ đọc sách.

Kiến thức: tiếp tục tham gia các nhóm/event liên quan đến kinh doanh, quản trị. Tiếng Anh trao dồi ở mức độ cao hơn.

Nhiêu đó tạm đủ rồi, quan trọng là mỗi ngày bản thân tiến bộ hơn so với hôm qua. Năm mới thay đổi một chút, bắt đầu hành trình mới.

HAPPY NEW YEAR EVERYONE!

Cảm nhận về Hồ Chí Minh Run 2016 của một Runner dở tệ

Thật tình là HCMC Run 2016 này mình không có cảm xúc gì nhiều lắm, vì tham gia với mục tiêu về đích vui vẻ hoàn thành cự ly 21km và tận hưởng không khí một race chính thức nó như thế nào. Bên cạnh đó đầu gối đang chấn thương nên không dám ép bản thân try hard quá sợ “nghỉ chơi” cả năm luôn thì toi.

Tuy nhiên vẫn viết bài này để kỷ niệm mốc lần đầu tiên tham gia một sự kiện chạy bộ chính thức. Mình cũng ghi lại một số cái chưa được ở khâu tổ chức cũng như kinh nghiệm rút ra cho các race sau.

Bấm vào nút trên và nhập số BIB để xem kết quả HCMC Run 2016!Bấm vào nút trên và nhập số BIB để xem kết quả HCMC Run 2016!

 

21km Finisher T-Shirt & Medal. Photo: Kimi

21km Finisher T-Shirt & Medal. Photo: Kimi

Những chuyện BTC HCMC Run 2016 làm được:

  • Tạo sân chơi và quy tụ được một lượng lớn Runners điên khùng máu lửa;
  • Tình nguyện viên (TNV) xinh gái, biết nói “Fighting, Chiaki” mỗi khi vận động viên…mệt;
  • Đường chạy có hướng dẫn và TNV đứng khá dầy<== Runner mới tham gia lần đầu không sợ lạc đường;
  • Khu vực hồi sức sau khi về đích ổn: nước uống bao la, có foot massage, có bồn lạnh ngâm chân;

 

 

 

Chip gắn trên BIB của mình không hiểu lý do gì không đo được kết quả. Cũng may đã dự phòng mang theo điện thoại nên có các chỉ số tương đối lưu lại nhằm có kế hoạch luyện tập sắp đến.

Các chỉ số dựa trên app RunKeeper.

Các chỉ số dựa trên app RunKeeper.

hcmc2016-pace-kimiblog

Xem kỹ hơn thống kê chỉ số thì mình có một nhược điểm là không giữ pace ổn định trong suốt cự ly. Sẽ cố gắng khắc phục vấn đề này trong Race tới và áp dụng chiến thuật Negative Split xem hiệu quả thế nào.

 

 

Cập nhật: @Phúc chạy chung với mình có kết quả nên kết quả tính theo BIB có thể là 2h43′ (mình cán đích trước Phúc khoảng 20s)

hcmc2016-phuc-result

Kinh nghiệm rút ra cho các Race tới:

  1. Ngủ đủ từ 6 – 8 tiếng trước race;
  2. Không nhậu trước race;
  3. Nâng niu nắn nót BIB và hi vọng nó đo được kết quả khi về đích;
  4. Lưu ý BIB qua vạch đích phải tháo ra nếu không có thể bị tính sai thành tích: do bạn có thể đi vòng lại thảm đích nhiều lần;
  5. Giữ Pace chậm hơn pace mục tiêu từ 10 – 30s ở 5km đầu, sau đó tăng dần đều và giữ ổn định;
hcmcrun2016-kimiblog-vedich

Photo: Máy anh @Trung Ho, nhờ người ta chụp giùm.

Các vấn đề BTC HCMC Run cần cải thiện:

  • Số lượng người tham gia > 6000 nhưng chỉ có 1 ngày lấy BIB: điều này gây khó khăn ít nhiều cho những ai bận hoặc không ở Sài Gòn vào thời điểm phát BIB;
  • Trạm tiếp nước giai đoạn quay về quá thưa hoặc hết nước: từ km 16 – 20 có 2 trạm tiếp nước trong đó chỉ 1 trạm có điện giải, điều này theo mình nếu bố trí thêm 1 trạm nữa là ổn vì Runners thường đuối ở giai đoạn này;
  • Chất lượng áo Finisher 21km chưa tốt: áo vừa mang về đã tróc keo ở phần in trước ngực, một là BTC đưa ra hướng dẫn bảo quản (ủi, giặt…) để tránh tình trạng này hoặc tìm đơn vị gia công áo tốt hơn;
  • Chip time có vấn đề: riêng bản thân mình là không có kết quả?!, một số anh em khác thì kết quả sai lệch thậm chí 3h cho cự ly 10km (WTF?!);
  • Tại sao phải checkin (đánh dấu X) lên BIB trước khi race?! Gây rối loạn cho những ai tới sát hoặc trễ giờ. BTC không hề thông báo trước chuyện này.
  • Nên xuất phát đúng giờ (6:00 AM) hoặc sớm hơn một chút để tận dụng không khí mát mẻ. Nếu có khởi động hay làm nóng thì làm trước 15′ khi xuất phát. Xem đồng hồ giờ G đã điểm, ai cũng nôn nao “bung lụa” tự nhiên BTC bật nhạc dance nhảy nhót đến 6h15′;
  • Những cái khôi hài linh tinh khác: kết quả do BTC đưa ra bị lộn tên và họ đối với những ai là VN, Gun time < Chip time;

Hoàn tất HCMC Run 21km là một mục tiêu trong năm 2016. Mình đã làm được. Cứ phát huy cái tinh thần #toichinhphuc này để hoàn tất các mục tiêu khác trong năm nay.

Hãy chia sẻ cảm nhận và kinh nghiệm của bạn ở HCMC 2016 bằng comment bên dưới!!!

Tôi đã vượt qua giới hạn bản thân để chinh phục cầu dài nhất miền Tây như thế nào!

Mình chia sẻ lại trải nghiệm hành trình về miền Tây và cảm giác đã chiến thắng giới hạn của bản thân khi tham gia VRChallenge – Journey to the West vừa qua. Hi vọng những ai chưa chạy bộ cũng như muốn chinh phục cự ly Half Marathon có thêm cảm hứng để luyện tập. Và cũng để đánh dấu cột mốc 21km đầu tiên trong đời của mình. Thật sự không có cảm giác nào vui sướng và tuyệt vời hơn là chiến thắng được bản thân. Vâng, chỉ cần chiến thắng chính mình thôi chứ không cần một ai khác.

 

Mình chạy bộ cũng khoảng 2 năm, nhưng chỉ là chạy thư giãn mà các anh em Runners hay nói vui là Pace dắt chó đi bộ thôi, tức có nghĩa là hái hoa bắt bướm rồi về nhằm mục đích tránh ngồi một chỗ quá lâu. Tham gia VietRunners từ đầu tháng 2, tính đến giờ thì cũng được 3 tháng.

 

Quyết định đăng ký Challenge này khá là bất ngờ, ban đầu không tính tham gia vì công việc đang quá nhiều, nửa tháng trời mình không chạy một chút nào, cộng với việc đang ăn ngủ không điều độ thì thể lực không hề sẵn sàng cho chuyến đi. Tối thứ Năm trước ngày sự kiện diễn ra (vào thứ 7 – CN), tính chỉ ra công viên Gia Định để gặp mặt hỏi han và chúc mọi người có chuyến đi vui vẻ. Nhưng gặp Phúc và Tín, 2 bạn hỏi đã đăng ký chưa. Mình nói: Chưa, anh đang bận và mệt quá sợ không bảo đảm được. Tín nói: “thôi quất luôn đi anh“. Không biết lúc đó trời xui đất khiến thế nào mà mình: “Uh, quất luôn, tới đâu thì tới” Thế là tối đó về submit thông tin đăng ký, chuyển tiền cho BTC và google 1 số thông tin cần thiết để chuẩn bị chiến :).

 

Thật sự thì mình cảm thấy phải làm một việc gì đó mang tính thử thách một chút, vì bản thân đã ở trong safe zone khá lâu rồi (từ Tết đến nay). Tới giờ vẫn thầm cảm ơn Phúc và Tín vì đó là quyết định đúng đắn và tuyệt vời nhất của mình trong tháng 5 này!

 

Tôi biết đồng đội đang ở phía trước, không thể để họ đợi lâu hơn được nữa!Tôi biết đồng đội đang ở phía trước, không thể để họ đợi lâu hơn được nữa!

 

Tới tận ngày chiến là thứ Bảy 23/5 mình vẫn ngồi làm việc đến 5h30, trong khi đó 7h30 là phải có mặt tập trung rồi. Shutdown cái máy tính lại, vơ vội mấy bộ đồ cộng thêm save đường chạy vào điện thoại đề phòng lạc đường. Hầu như không có sự chuẩn bị gì nhiều. Trước khi đi mẹ không quên động viên: “Mày không chạy nổi đâu, tay chân yếu xìu mà chạy cái gì“.

Phóng xe xuống quận 1 tập trung thì gặp ngay đám kẹt xe khủng khiếp tại bồn binh Gia Định- Nguyễn Thái Sơn, lúc này là 7h15 rồi. Trong lòng nghĩ thôi rồi, chỗ này có bao giờ kẹt xe đâu hôm nay tự nhiên lại vầy chắc không kịp quá! Móc điện thoại ra gọi anh Khôi báo sẽ tới trễ để mọi người biết, sau đó dùng hết kinh nghiệm luồn lách và sơ đồ đường hẻm Sài Gòn ra để phi thẳng về đích đầu tiên là điểm tập trung.

 

Lên xe, đến điểm nghỉ ở Cần Thơ là gần 12h, sau khi ổn định chỗ ở thì cũng đã 1h, trong khi đó 4h sáng là phải dậy để chuẩn bị di chuyển ra điểm xuất phát tại trung tâm Cần Thơ. Nghĩa là chỉ có 3h đồng hồ lấy lại sức!!!

 

Trước và sau khi chinh phục thử thách :))Trước và sau khi chinh phục thử thách :))

 

Sáng dậy không ăn gì, chỉ một cái bánh bò nhỏ (cô của chị Tiểu Phương trong nhóm làm) dằn bụng và uống ít nước trước khi chiến. Đường chạy là từ trung tâm Cần Thơ -> qua cầu Cần Thơ -> ôm hết tỉnh lộ -> vượt qua cầu Mỹ Thuận -> về đích.

 

Bình minh trên cầu Cần ThơBình minh trên cầu Cần Thơ

 

Với tình hình luyện tập và sức khỏe đã nói ở trên, mình chỉ đăng ký mốc 21km và mục tiêu thoải mái là hoàn tất được cự ly đã đăng ký thôi. Không đặt ra mục tiêu thời gian để bản thân không thấy áp lực.

Sau khi khởi động thì cũng đến lúc xuất phát, 15km đầu từ trung tâm CT qua cầu Cần Thơ, rồi đến tỉnh lộ, mình cảm thấy bước chạy thoải mái, chưa có dấu hiệu đau chân hay chấn thương nào. Thầm nghĩ: “Ngon rồi, cứ giữ thế này thì tà tà về đích thôi không có gì phải lo“.

 

Chưa bao giờ mình nghĩ có một ngày sẽ hít thở cái không khí ở miền Tây, cảnh ruộng lúa hai bên xanh ngát theo cái cách khùng điên và hành xác như thế này. Cố hít thở đầy phổi cái không khí trong lành này, tận hưởng từng bụi chuối, hoa và cỏ dại ven đường. Lâu lâu lại có mấy em cổ động viên mắt to tròn đen láy đứng nhìn, không quên nhai nhóp nhép đám cỏ dưới chân (mấy em trâu đấy ạ).

 

Tranh thủ chụp hình kỷ niệm nàoTranh thủ chụp hình kỷ niệm nào

Kung Chim. Cô pé photographer đáng yêu.Kung Chim. Cô pé photographer đáng yêu.

 

Nhưng ác mộng thật sự đến khi vừa qua km 15 thôi, lúc này hai bắp chân cảm giác sắp bị căng cơ, cũng phải thôi vì suốt nửa tháng không vận động mà giờ bắt nó hoạt động 15km với nhiên liệu ở mức minimum thì cũng không có gì quá ngạc nhiên. Mình chủ động chạy chậm lại, nói Phúc giữ pace chậm khoảng 500m hi vọng chân nó sẽ quen dần lại và giãn ra. Nhưng không, đến km thứ 16 thì mình không chạy nổi nữa dành phải đi bộ, lúc này để Phúc chạy cùng vượt lên trên trước. Một phần cũng vì cung đường tỉnh lộ, một số đoạn khá xấu phải vừa né xe tải vừa nhìn đường để tránh bị lật cổ chân (1 chân chạy trên nền đất chân kia chạy trên mặt đường nhựa), lại còn phải vượt qua cầu lớn cầu nhỏ cầu liên tục.

 

Cố gắng hít đầy phổi cái không khí trong lành ấyCố gắng hít đầy phổi cái không khí trong lành ấy

 

Mình tự trấn an chỉ còn 6km nữa thôi, cứ bình tĩnh giữ pace đều và về đích, tranh thủ đi bộ khoảng vài trăm mét thì lại tiếp tục chạy bước nhỏ, lúc này chân lại căng cứng nữa rồi, lại phải đi bộ. Bất ngờ anh Khôi từ phía sau chạy lên, thấy mình đi bộ anh động viên cố gắng lên, chạy cùng mình một đoạn. Rất cảm ơn anh Khôi vì luôn động viên mình và các anh em khác trong tất cả các buổi tập cũng như Challenge lần này. Có những đoạn chỉ còn 1 chai nước thôi và đủ hớp vài ngụm, anh nhường hẳn cho mình.

 

Cảm ơn Phúc đã đồng hành 15km đầu tiênCảm ơn Phúc đã đồng hành 15km đầu tiên

 

Dù đang chạy với tốc độ rất chậm, chắc khoảng 10’/km nhưng cơ thể đã cạn kiệt năng lượng rồi. Cái nắng gay gắt cứ đổ xuống, nhịp tim và huyết áp tăng quá cao, nếu cố nữa có thể xỉu tại đây sẽ rất phiền phức cho mọi người. Biết không thể theo nổi nên nói anh Khôi cứ chạy trước đi không cần đợi mình nữa. Lúc này mình dùng mọi cách để có thể tiến lên phía trước, không chạy được thì mình đi bộ bước dài, không di bộ bước dài được thì đi bước nhỏ, mặt cứ cuối gầm xuống ráng đẩy cơ thể tiến về phía trước. Dù nhanh dù chậm nhất định cũng phải tiến lên và về đích.

Mình nghĩ bây giờ còn khoảng 6km thì không thể hoàn tất được, nhưng chia nhỏ ra mỗi 500m thì hoàn toàn có thể, chỉ cần giữ cơ thể tiến lên là được. Nhất định không bỏ cuộc, ít nhất không phải hôm nay! Mình biết các đồng đội đang đợi ở phía trước, không thể để họ đợi lâu hơn được nữa!

 

Rồi cũng đến lúc cơ thể đã đạt mức giới hạn của nó, cái nắng oi bức từ trên cứ đổ xuống, hai mắt lúc này hoa lên cả rồi. Bình thường toàn chạy vào ban đêm trời mát nên chịu nắng không bền được. Bắp chân căng cứng, không thể bước thêm một bước nào nữa, hai chân thì cứ đá vào nhau liểng xiểng. Nếu ai chạy từ phía sau mà nhìn mình thì chắc sẽ có cảnh tượng rất buồn cười: một thằng mặt cái áo cam chói lóa mặt cúi gầm hai chân thì cứ tự đá vào nhau cố lết lết về phía trước.

 

Rồi cũng đến giới hạn của cơ thểRồi cũng đến giới hạn của cơ thể

 

Phải dừng lại một chút thôi, đây có lẽ là lần nghỉ thứ 10 của mình chỉ trong vòng 6km cuối rồi. Trước mắt là làm vài động tác căng cơ để có thể đi tiếp được cái đã, rồi băng sang đường mua 1 chai nước suối và 3 ly nước mía, quất một phát hết 3 ly còn chai nước suối để dành tưới lên đầu cho mát ở đoạn tiếp theo. Ông bán nước hỏi mấy chú ở đâu mà chạy ra đây, sau khi nghe mình giải thích bọn con từ Sài Gòn về đây tổ chức chạy để thử thách bản thân. Ổng nhìn mình một lượt rồi lắc đầu cười. Không biết ổng nghĩ gì nữa?!

 

Sau khi bổ sung ít nước và nghỉ chừng 8′ lại tiếp tục, chạy bước nhỏ và chậm, qua một cái cây cầu gỗ hình như thế, mình nhìn phía trước con đường thẳng tắp, có khoảng 5 bụi chuối rải rác, lúc này đặt mục tiêu theo từng cây chuối, chỉ cần vượt qua mỗi bụi chuối là được, lại tiếp tục chuẩn bị ôm một khúc cua. Lúc này là còn 2km theo định vị của điện thoại.

 

Những khúc cua và cây cầu miến TâyNhững khúc cua và cây cầu miến Tây

 

Vừa qua khúc cua, lúc này mắt đã hoa rồi nhìn từ xa thấy mờ mờ cái xe chắn ngang và thấy Toàn, Kung Chim ngồi hướng về mình, thấy Chim đứng lên vẫy vẫy tay thế là biết đã đến đích rồi, còn khoảng 150m cuối cùng nữa thôi, bung hết sức lực và chạy bằng niềm tin và ý chí để vượt qua mốc 21km.

 

Cuối cùng đã chinh phục thành công mốc 21kmCuối cùng đã chinh phục thành công mốc 21km

 

Cảm giác lúc đó thật tuyệt vời các bạn ạ, cái cảm giác mình đã vượt qua được giới hạn của bản thân, tiếp tục bước bằng ý chí và niềm tin, chạy bằng những giọt năng lượng cuối cùng trong người còn sót lại.

 

THẬT KHÔNG THỂ NÀO TIN NỔI, TÔI ĐÃ LÀM ĐƯỢC!!! THẬT TUYỆT VỜI!!!

 

Đây là lần chạy Half Marathon đầu tiên của mình từ khi tham gia tập luyện với nhóm VietRunners. Thực sự không nghĩ nó đến nhanh như vậy, vì mục tiêu ban đầu là tập luyện cho Hồ Chí Minh Run 21km vào đầu năm 2016 lận :).

 

Hành trình này chắc chắn là kỷ niệm khó quên và trải nghiệm tuyệt vời của mình cùng với Anh Chị Em VietRunners. Tuy chỉ tham gia nhóm 3 tháng nhưng mình học hỏi được rất nhiều thứ (ý chí, đồng đội, …) cùng mọi người. Thật may mắn vì được chạy với những con người như thế.

 

Các đồng đội đang rần rần về đíchĐồng đội đang rần rần về đích

 

Vậy là cũng đã kết thúc, sáng nay ngủ dậy dư âm trong đầu vang lên giọng nói chất phác của người miền Tây: “Đụ má, mấy thằng khùng. Giữa trưa nắng mà chạy bộ”.

 

Uh thì, chúng tôi rất là khùng!!!

 

We are VietRunners & Friend!We are VietRunners & Friend!

 

Cảm ơn các anh em BTC/hậu cần VietRunners đã chuẩn bị hành trình thật vui, ý nghĩa và chết sức chu đáo.

Cảm ơn @Tín và Phúc đã giúp anh quyết định tham gia lần này.

Cảm ơn anh Khôi luôn động viên em mỗi lúc chán nản và kiệt quệ nhất.

Cảm ơn Toàn Panda và Chim đã dành thời gian lê la chụp hình và quay phim vì sự nghiệp lên ảnh của mỗi người.

Cảm ơn chị Tiểu Phương luôn là niềm cảm hứng và hỗ trợ chỗ ở cho mọi người.

Cảm ơn tất cả anh chị em đã đồng hành trong chuyến đi hết sức tuyệt vời này.

 

Mệt, nhưng luôn phải bảo đảm khâu lên hình cho tử tế :)Mệt, nhưng luôn phải bảo đảm khâu lên hình cho tử tế 🙂

 

 

Mục tiêu tiếp theo hướng đến cự ly Full Marathon (43km) – Điều mà chỉ ~1% dân số thế giới làm được!

 

Phan Kimi

Better everyday!